sáng hôm trước sau khi đi bộ ra sông ngay gần nhà với bé Hải thì mình với bé Khuê đi ra phía có nhiều cây keo. đi bộ một lúc thì mình dắt tay Khuê, nhỏ xíu xìu xiu, đến khu rừng keo. vì còn phải về ăn sáng cho kịp đến trường nên hai cô cháu, theo lời của Khuê, quyết định đi xuyên ngang khu rừng keo để về nhà
lần cuối mình đi vào một khu rừng nào đó là khi nào nhỉ. 2016 khi đi rừng Nam Cát Tiên ở Đồng Nai, mà vào mùa khô nên mọi thứ đã khá là xơ xác, còn có cảnh báo cháy rừng. trước đó nữa thì đi lạc trong khu rừng ở gần Làng Mai miền Nam nước Pháp hè 2015, sau khoảng nửa tiếng muốn dũng cảm thì quyết định ra phía có người hỏi đường. sau đó thì là khu rừng với thảm rêu xanh mát mềm chân ở Villach, một thị trấn nhỏ phía Nam nước Áo ~ như một nhịp nghỉ trong chuyến đi Nam Âu
cây keo để làm giấy, thân khá là nhỏ khẳng khiu, không quá cao nhưng chắc cũng phải gấp vài lần con người. hôm vừa rồi mình ngước lên ước chừng, cao hơn người khoảng sáu lần gì đó. thảm cỏ và lá khô xào xạc dưới chân, thỉnh thoảng có cành cây gẫy rụng chắn ngang dọc. sau đó người lớn bảo có thể có rắn, mà lúc đó hai đứa mơ màng đi trộm vía chắc mấy hôm đó thời tiết khô ráo nên cũng không thấy gì (thấy bảo sau trời mưa thì có thể có rắn hơn). khu rừng như vẫn còn đang ngái ngủ buổi sáng với màu xanh dịu nhẹ của lá cây, thân gỗ trắng ngà ngọt ngòa, các cây đủ sát nhau để giữ được năng lượng chung trong mê cung này, có lẽ cũng bởi chưa đến mùa thu hoạch nên con người không vào mấy. sau một hồi thì mình nhận ra lớp màng mộng mơ đó còn là do rất nhiều mạng nhện giăng ra giữa các cây, không thấy mà tránh là cứ liên tục dính mạng nhện vào mặt
mới đi xuyên qua một phần đầu của rừng keo thôi mà đủ để thấy, ở trên núi một đoạn rồi, quanh nhà thấy các ngọn núi ở xa xa, thấy cây, nghe thấy tiếng dế, tiếng ve, tiếng chim, mà bê tông, con người vẫn có khi chưa đủ năng lượng lành, đủ gần nhau để có được lớp màng mộng mơ thần tiên dịu nhẹ như trong rừng keo. có phải vì cây cứ đứng một chỗ thôi nên không bị phát tán hay mang năng lượng tạp ở những nơi khác về. có phải vì cây không nói nên khỏi khẩu xà tâm gì chưa rõ
sau đó, gần như ngày nào mình cũng đi bộ ra rừng keo, khi một mình, khi thì với Đoan, sắp tới sẽ là giáo viên lớp một ở ngôi trường trên núi này ~ một người bạn gen z tuy ít trải nghiệm hơn mà có vẻ khá là tâm đầu ý hợp. các bạn trẻ giờ dù ở đâu cũng có thể có chung suy nghĩ thông qua mạng xã hội ~ cái mạng nhện có vẻ vô hình qua các con chip nối con người lại trên toàn thế giới này. buổi sáng thì mình đi bộ rồi ngồi thiền dưới nắng, buổi chiều thì có thể chạy đi chạy lại. từ khi mọi người cứ dọa rắn mình cũng hơi sợ chưa đi xuyên qua rừng lại, hôm tới sẽ mặc quần dài đi giày và xuyên qua rừng lại. hôm trước mình rủ Đoan đi xuyên qua đoạn cây còn thấp, rõ đất, đi tiếp đi tiếp là xuống gần sông. khu rừng giờ đã nghe kha khá hỉ nộ ái ố của hai chị em
một vòng quay thời gian, ta là bụi là sương là gió
lạc trôi như lá mồ côi đang tìm cây mẹ giữa núi đồi
bạn và ta hồi sinh nên hình người ở trăm năm đó
tình thương của đất trời ban, sương là chăn, đất là nhà
tình tình tang tang tính
đèn xanh rồi đèn đỏ
dòng xe lao vun vút
chẳng nhìn tôi một chút
tình tình tang tang tính
thình lình mưa kéo đến
ngồi co ro trong góc
buồn chi đâu mà khóc
xin em hãy yêu thương cho người dưng ở khắp trần gian
loài cây còn thương loài chim, cây nằm yên để chim đến trú
mình thương nhau chẳng tính toan chi, như vầng dương rọi sáng tinh cầu
đại dương tắm mát trần gian, bao triệu năm mà chẳng thở than
bài tâm của mer, Kim Anh gửi năm trước, mình đã tập, sắp tới sẽ thu, và quay rừng keo nữa ~ có thể sẽ tâm sự về ba năm ở gần thiên nhiên hơn vừa rồi ~ đã thu ở ruộng Cẩm Thanh mà điện thoại hết chỗ, xóa tạm rồi hết hạn tự xóa luôn, chắc hôm đó cũng gió, ở trên núi vẫn tĩnh hơn nhỉ. hai năm vừa rồi vừa nhanh mà vừa chậm, làm việc với bản thân nhiều, sẽ kể thêm sau
chiều hôm trước đi bộ ra hồ gần nhà cho thoáng một chút trước khi nấu bún ốc cho cả nhà, Khuê và Bắp rủ mình hái quả trứng cá ăn. chiều hôm qua đi ra hồ một mình, mình cũng đứng lại với và níu cành chỗ này chỗ kia ăn đến khi hơi chán thì thôi. vừa được chạm vào cây, ăn trái ngọt, lại tập thể dục cho tay với lên bên này bên kia
tối qua hai con cún cắn nhau, lúc mình nghe thấy tiếng kêu thì một con đã cắn con kia rớm máu. là con một và là con gái nhút nhát từ bé, lại không có anh chị em cùng nhà để làm quen với mâu thuẫn từ nhỏ, dù có chơi với mấy đứa em họ mà mình đủ lớn hơn bọn nó nên hay chăm sóc kiểu chị gái và gần như không cãi vã nhau bao giờ. quan sát hai con cún hay hai đứa con nhà Mai khi ở đó vài tuần mấy năm trước, mình được nhắc là mâu thuẫn là bình thường, tất nhiên quan trọng vẫn là giải quyết thế nào và học được gì sau đó. mình thấy mấy người có anh chị em, họ quen với mâu thuẫn hơn, có thể xích mích cãi vã và sau đó lại bình thường lại được
có lẽ lớn lên là con một cũng hơi giống như mình đã ở trong chốn thần tiên, được bố mẹ yêu thương quá lâu, dù chính họ thì cũng mâu thuẫn với nhau. mình đã tập để kiên nhẫn hơn với sự bất toàn của con người và các mối quan hệ trong gần ba năm qua ở gần thiên nhiên. tuy vậy, có thể là cần thêm thời gian khi mình đến hẳn một vùng miền khác với những khác biệt về thời tiết, văn hóa, ẩm thực, cách ăn nói, cư xử, hoặc, mình đang ở trong một giai đoạn quan trọng của một người…phụ nữ và cần có quyết định ở nơi, với người đủ phù hợp để có thể cùng nhau gây dựng một gia đình, cộng đồng đủ an và yên, với những khác biệt không quá nhiều và không quá lớn
~
sau hơn một tháng một xíu ở trên núi, mình quá giang ở Đà Nẵng vài ngày trước khi về lại Hội An…gần đây, vài lần mình đều muốn qua chỗ Uyên, nhà VICL & Không Đường nhưng mà mấy lần, Uyên đều bảo là gần đây Uyên và nhà đón tiếp nhiều người nên muốn nghỉ ngơi, mình có thể hiểu. nhưng mà cũng có lúc chột dạ, có phải mình đã thật thà mà thành lỡ lời nói mình thấy vui và kết nối với mấy du học sinh ở Đà Nẵng vì có những trải nghiệm chung, mà Uyên thì chưa phải du học sinh và cũng rất nhạy cảm, có thể nào chăng…nhưng mà mình học lại là không phải cứ là “du học sinh” là hợp, mà là “du học sinh” thì *có thể* có những trải nghiệm, tư duy, suy nghĩ và lối sống chung ~ nhưng cũng vẫn có thể có những giá trị khác nhau mà gốc rễ có từ trước khi đi du học ~ từ gia đình, văn hóa vùng miền, những ảnh hưởng từ bé đến lớn…và mình trân trọng kết nối với những cộng đồng như Khóa học mùa thu, hướng nghiệp Sông An hay Đại học không giảng đường mà mình đã tham gia, học, kết nối (lại) và cùng “ngụp lặn” với con người và cuộc sống ngoài kia ở Việt Nam gần 10 năm nay…
mình nhắn với Tr mới mở homestay sau khi mới đi du học ở Nhật về một thời gian. hơn ba năm mình mới ở phòng giường tầng chung với người khác, sau đợt ở hostel gần Nhà Thờ Lớn đợt Tết cho đỡ một mình khi ra chăm bố, khi đó toàn mấy đứa nước ngoài, mà mấy năm gần đây mình có khoảng cách hơn. lần này có khác vì có người Việt trong phòng dorm nữ, và em rất thân thiện kiểu anh em đường phố, mời và rủ ăn uống khá sớm, kiểu hơi “soái ca” dù sinh ra với thân thể con gái. và một đứa giới thiệu là người Kazakhstan nhưng sau một hồi thì thật ra là người Nga, cũng không biết có thật là đã lớn lên ở Kazakhstan không, hay do áp lực chiến tranh Nga ~ Ukraina nên ngại là người Nga…
mình tranh thủ đi bơi ở biển Mân Thái gần hostel khi thấy cả tuần sau đó trời sẽ mưa. sau hơn nửa năm mình mới xuống biển!!! ngâm mình trong nước, đón nắng trên da, thả lỏng, bơi, ngụp lặn, ngắm cát long lanh trong nước trong, nằm bồng bềnh trên sóng nhẹ, để sóng lúc mạnh hơn đánh vào lưng, ngang người, trước mặt, bơi thuận theo sóng ~ để biển nhắc mình khi có “sóng” trong đời sống thì thuận theo vẫn là nhẹ nhàng và dễ dàng hơn so với tránh, đối mặt hay “nửa nạc nửa mỡ”. về hostel tắm, nước vòi hoa sen có số hiện nhiệt độ ~ 37 độ là vừa đúng nhiệt độ cơ thể, 38 độ là hơi “sốt”, 36 hay 35 là mát mẻ hơn. tia nước đan xen với ánh nắng sáng thành các tia cầu vồng ~ thần tiên!!
rồi thêm một em Việt nói tiếng Hàn và làm việc với người Hàn, cuối cùng cũng có lúc thể hiện “đặc sản” chỉ tay và mắng mỏ, aigu, kể thế thôi…một bạn Nhật im lìm bí ẩn một hai hôm sau mới thấy mặt…một em gen Z Trung Quốc đi về vào buổi đêm, lục đục để đi chơi tiếp vào đầu giờ sáng và hôm sau chuyển đến chỗ một người bạn em mới quen. sau đó là một em Ấn đi cùng em họ, ngay chiều hôm đó mình đi bảo tàng Đà Nẵng mới mở với hai đứa ~ mình thích phần khảo cổ, lịch sử thời xưa, ảnh hưởng Champa, Pháp hơn là giai đoạn chiến tranh sau đó…em Ấn học và làm về tài chính ở tập đoàn lớn mà ở dorm để kết bạn, cũng rất hăng hái khi nói về văn hóa, lịch sử và ảnh hưởng của Ấn Độ ở châu Á ~ cũng có phần có vẻ hơi tự hào quá ~ kết quả khai quật cho thấy Champa đến vào khoảng thế kỉ thứ 2 – 4, trước đó là văn hóa tiền Sa Huỳnh…
(còn nữa)








