thần tiên

sáng hôm trước sau khi đi bộ ra sông ngay gần nhà với bé Hải thì mình với bé Khuê đi ra phía có nhiều cây keo. đi bộ một lúc thì mình dắt tay Khuê, nhỏ xíu xìu xiu, đến khu rừng keo. vì còn phải về ăn sáng cho kịp đến trường nên hai cô cháu, theo lời của Khuê, quyết định đi xuyên ngang khu rừng keo để về nhà

lần cuối mình đi vào một khu rừng nào đó là khi nào nhỉ. 2016 khi đi rừng Nam Cát Tiên ở Đồng Nai, mà vào mùa khô nên mọi thứ đã khá là xơ xác, còn có cảnh báo cháy rừng. trước đó nữa thì đi lạc trong khu rừng ở gần Làng Mai miền Nam nước Pháp hè 2015, sau khoảng nửa tiếng muốn dũng cảm thì quyết định ra phía có người hỏi đường. sau đó thì là khu rừng với thảm rêu xanh mát mềm chân ở Villach, một thị trấn nhỏ phía Nam nước Áo ~ như một nhịp nghỉ trong chuyến đi Nam Âu

cây keo để làm giấy, thân khá là nhỏ khẳng khiu, không quá cao nhưng chắc cũng phải gấp vài lần con người. hôm vừa rồi mình ngước lên ước chừng, cao hơn người khoảng sáu lần gì đó. thảm cỏ và lá khô xào xạc dưới chân, thỉnh thoảng có cành cây gẫy rụng chắn ngang dọc. sau đó người lớn bảo có thể có rắn, mà lúc đó hai đứa mơ màng đi trộm vía chắc mấy hôm đó thời tiết khô ráo nên cũng không thấy gì (thấy bảo sau trời mưa thì có thể có rắn hơn). khu rừng như vẫn còn đang ngái ngủ buổi sáng với màu xanh dịu nhẹ của lá cây, thân gỗ trắng ngà ngọt ngòa, các cây đủ sát nhau để giữ được năng lượng chung trong mê cung này, có lẽ cũng bởi chưa đến mùa thu hoạch nên con người không vào mấy. sau một hồi thì mình nhận ra lớp màng mộng mơ đó còn là do rất nhiều mạng nhện giăng ra giữa các cây, không thấy mà tránh là cứ liên tục dính mạng nhện vào mặt

mới đi xuyên qua một phần đầu của rừng keo thôi mà đủ để thấy, ở trên núi một đoạn rồi, quanh nhà thấy các ngọn núi ở xa xa, thấy cây, nghe thấy tiếng dế, tiếng ve, tiếng chim, mà bê tông, con người vẫn có khi chưa đủ năng lượng lành, đủ gần nhau để có được lớp màng mộng mơ thần tiên dịu nhẹ như trong rừng keo. có phải vì cây cứ đứng một chỗ thôi nên không bị phát tán hay mang năng lượng tạp ở những nơi khác về. có phải vì cây không nói nên khỏi khẩu xà tâm gì chưa rõ

sau đó, gần như ngày nào mình cũng đi bộ ra rừng keo, khi một mình, khi thì với Đoan, sắp tới sẽ là giáo viên lớp một ở ngôi trường trên núi này ~ một người bạn gen z tuy ít trải nghiệm hơn mà có vẻ khá là tâm đầu ý hợp. các bạn trẻ giờ dù ở đâu cũng có thể có chung suy nghĩ thông qua mạng xã hội ~ cái mạng nhện có vẻ vô hình qua các con chip nối con người lại trên toàn thế giới này. buổi sáng thì mình đi bộ rồi ngồi thiền dưới nắng, buổi chiều thì có thể chạy đi chạy lại. từ khi mọi người cứ dọa rắn mình cũng hơi sợ chưa đi xuyên qua rừng lại, hôm tới sẽ mặc quần dài đi giày và xuyên qua rừng lại. hôm trước mình rủ Đoan đi xuyên qua đoạn cây còn thấp, rõ đất, đi tiếp đi tiếp là xuống gần sông. khu rừng giờ đã nghe kha khá hỉ nộ ái ố của hai chị em

một vòng quay thời gian, ta là bụi là sương là gió
lạc trôi như lá mồ côi đang tìm cây mẹ giữa núi đồi
bạn và ta hồi sinh nên hình người ở trăm năm đó
tình thương của đất trời ban, sương là chăn, đất là nhà

tình tình tang tang tính
đèn xanh rồi đèn đỏ
dòng xe lao vun vút
chẳng nhìn tôi một chút

tình tình tang tang tính
thình lình mưa kéo đến
ngồi co ro trong góc
buồn chi đâu mà khóc

xin em hãy yêu thương cho người dưng ở khắp trần gian
loài cây còn thương loài chim, cây nằm yên để chim đến trú
mình thương nhau chẳng tính toan chi, như vầng dương rọi sáng tinh cầu
đại dương tắm mát trần gian, bao triệu năm mà chẳng thở than

bài tâm của mer, Kim Anh gửi năm trước, mình đã tập, sắp tới sẽ thu, và quay rừng keo nữa ~ có thể sẽ tâm sự về ba năm ở gần thiên nhiên hơn vừa rồi ~ đã thu ở ruộng Cẩm Thanh mà điện thoại hết chỗ, xóa tạm rồi hết hạn tự xóa luôn, chắc hôm đó cũng gió, ở trên núi vẫn tĩnh hơn nhỉ. hai năm vừa rồi vừa nhanh mà vừa chậm, làm việc với bản thân nhiều, sẽ kể thêm sau

chiều hôm trước đi bộ ra hồ gần nhà cho thoáng một chút trước khi nấu bún ốc cho cả nhà, Khuê và Bắp rủ mình hái quả trứng cá ăn. chiều hôm qua đi ra hồ một mình, mình cũng đứng lại với và níu cành chỗ này chỗ kia ăn đến khi hơi chán thì thôi. vừa được chạm vào cây, ăn trái ngọt, lại tập thể dục cho tay với lên bên này bên kia

tối qua hai con cún cắn nhau, lúc mình nghe thấy tiếng kêu thì một con đã cắn con kia rớm máu. là con một và là con gái nhút nhát từ bé, lại không có anh chị em cùng nhà để làm quen với mâu thuẫn từ nhỏ, dù có chơi với mấy đứa em họ mà mình đủ lớn hơn bọn nó nên hay chăm sóc kiểu chị gái và gần như không cãi vã nhau bao giờ. quan sát hai con cún hay hai đứa con nhà Mai khi ở đó vài tuần mấy năm trước, mình được nhắc là mâu thuẫn là bình thường, tất nhiên quan trọng vẫn là giải quyết thế nào và học được gì sau đó. mình thấy mấy người có anh chị em, họ quen với mâu thuẫn hơn, có thể xích mích cãi vã và sau đó lại bình thường lại được

có lẽ lớn lên là con một cũng hơi giống như mình đã ở trong chốn thần tiên, được bố mẹ yêu thương quá lâu, dù chính họ thì cũng mâu thuẫn với nhau. mình đã tập để kiên nhẫn hơn với sự bất toàn của con người và các mối quan hệ trong gần ba năm qua ở gần thiên nhiên. tuy vậy, có thể là cần thêm thời gian khi mình đến hẳn một vùng miền khác với những khác biệt về thời tiết, văn hóa, ẩm thực, cách ăn nói, cư xử, hoặc, mình đang ở trong một giai đoạn quan trọng của một người…phụ nữ và cần có quyết định ở nơi, với người đủ phù hợp để có thể cùng nhau gây dựng một gia đình, cộng đồng đủ an và yên, với những khác biệt không quá nhiều và không quá lớn

~

sau hơn một tháng một xíu ở trên núi, mình quá giang ở Đà Nẵng vài ngày trước khi về lại Hội An…gần đây, vài lần mình đều muốn qua chỗ Uyên, nhà VICL & Không Đường nhưng mà mấy lần, Uyên đều bảo là gần đây Uyên và nhà đón tiếp nhiều người nên muốn nghỉ ngơi, mình có thể hiểu. nhưng mà cũng có lúc chột dạ, có phải mình đã thật thà mà thành lỡ lời nói mình thấy vui và kết nối với mấy du học sinh ở Đà Nẵng vì có những trải nghiệm chung, mà Uyên thì chưa phải du học sinh và cũng rất nhạy cảm, có thể nào chăng…nhưng mà mình học lại là không phải cứ là “du học sinh” là hợp, mà là “du học sinh” thì *có thể* có những trải nghiệm, tư duy, suy nghĩ và lối sống chung ~ nhưng cũng vẫn có thể có những giá trị khác nhau mà gốc rễ có từ trước khi đi du học ~ từ gia đình, văn hóa vùng miền, những ảnh hưởng từ bé đến lớn…và mình trân trọng kết nối với những cộng đồng như Khóa học mùa thu, hướng nghiệp Sông An hay Đại học không giảng đường mà mình đã tham gia, học, kết nối (lại) và cùng “ngụp lặn” với con người và cuộc sống ngoài kia ở Việt Nam gần 10 năm nay…

mình nhắn với Tr mới mở homestay sau khi mới đi du học ở Nhật về một thời gian. hơn ba năm mình mới ở phòng giường tầng chung với người khác, sau đợt ở hostel gần Nhà Thờ Lớn đợt Tết cho đỡ một mình khi ra chăm bố, khi đó toàn mấy đứa nước ngoài, mà mấy năm gần đây mình có khoảng cách hơn. lần này có khác vì có người Việt trong phòng dorm nữ, và em rất thân thiện kiểu anh em đường phố, mời và rủ ăn uống khá sớm, kiểu hơi “soái ca” dù sinh ra với thân thể con gái. và một đứa giới thiệu là người Kazakhstan nhưng sau một hồi thì thật ra là người Nga, cũng không biết có thật là đã lớn lên ở Kazakhstan không, hay do áp lực chiến tranh Nga ~ Ukraina nên ngại là người Nga…

mình tranh thủ đi bơi ở biển Mân Thái gần hostel khi thấy cả tuần sau đó trời sẽ mưa. sau hơn nửa năm mình mới xuống biển!!! ngâm mình trong nước, đón nắng trên da, thả lỏng, bơi, ngụp lặn, ngắm cát long lanh trong nước trong, nằm bồng bềnh trên sóng nhẹ, để sóng lúc mạnh hơn đánh vào lưng, ngang người, trước mặt, bơi thuận theo sóng ~ để biển nhắc mình khi có “sóng” trong đời sống thì thuận theo vẫn là nhẹ nhàng và dễ dàng hơn so với tránh, đối mặt hay “nửa nạc nửa mỡ”. về hostel tắm, nước vòi hoa sen có số hiện nhiệt độ ~ 37 độ là vừa đúng nhiệt độ cơ thể, 38 độ là hơi “sốt”, 36 hay 35 là mát mẻ hơn. tia nước đan xen với ánh nắng sáng thành các tia cầu vồng ~ thần tiên!!

rồi thêm một em Việt nói tiếng Hàn và làm việc với người Hàn, cuối cùng cũng có lúc thể hiện “đặc sản” chỉ tay và mắng mỏ, aigu, kể thế thôi…một bạn Nhật im lìm bí ẩn một hai hôm sau mới thấy mặt…một em gen Z Trung Quốc đi về vào buổi đêm, lục đục để đi chơi tiếp vào đầu giờ sáng và hôm sau chuyển đến chỗ một người bạn em mới quen. sau đó là một em Ấn đi cùng em họ, ngay chiều hôm đó mình đi bảo tàng Đà Nẵng mới mở với hai đứa ~ mình thích phần khảo cổ, lịch sử thời xưa, ảnh hưởng Champa, Pháp hơn là giai đoạn chiến tranh sau đó…em Ấn học và làm về tài chính ở tập đoàn lớn mà ở dorm để kết bạn, cũng rất hăng hái khi nói về văn hóa, lịch sử và ảnh hưởng của Ấn Độ ở châu Á ~ cũng có phần có vẻ hơi tự hào quá ~ kết quả khai quật cho thấy Champa đến vào khoảng thế kỉ thứ 2 – 4, trước đó là văn hóa tiền Sa Huỳnh…

(còn nữa)

biết ơn

bố ghi lại tên hai y tá bố muốn cảm ơn, tháng 2-3, 2023

bố và em trai, 9 và 5 tuổi, năm 1972

ảnh bác Bình chị bố rửa lại và đem qua tặng bố ở viện. bố bảo ảnh chụp ở studio Hoàng Cầu, giờ vẫn ở Hàng Bài và Bà Triệu, bố bảo chắc hồi đó chụp để gửi vào cho cụ ông trong Sài Gòn khi hai miền Bắc Nam vẫn còn ngăn cách….

(sẽ viết thêm)

Ngày của Mẹ

13. 5. 2020

Hồi mình mới sang London được một hai ngày đợt tháng 9 năm 2010, mẹ gọi điện thoại vừa khóc vừa bảo “tuy thỉnh thoảng mẹ con mình cãi nhau nhưng mẹ nhớ con”. Là con một, mình với mẹ nói chuyện với nhau như bạn bè vậy đấy; mẹ và mình là bạn cùng phòng trong nhiều năm nữa. Mình lúc đấy vẫn còn đang hào hứng với nơi mới nên không nhớ nhung gì lắm, chỉ động viên mẹ vài câu.

Đến khi bắt đầu có những khó khăn, thì mình gọi và chia sẻ với mẹ hơn, mẹ an ủi khi mình buồn chuyện tình cảm với H, gần đây là với B. Dù gì mẹ cũng đã trải qua nhiều chuyện trong cuộc sống hơn ~ mình đi nhiều hơn, rộng hơn nhưng mẹ trải nghiệm với bố lâu và vì thế sâu hơn dù có thể còn thiếu chánh niệm, có lẽ vậy.

Thế hệ mình “mạnh mẽ” bước đi khi mối quan hệ không tốt còn những người phụ nữ như mẹ ~ mạnh mẽ ở lại qua bao lần bão táp. Chả thể nói ai “mạnh mẽ” hơn ai ~ mọi so sánh đều khập khiễng, phải không. Bên cạnh lí do tài chính ~ về mặt công việc và nhà cửa, dù họ tự kiếm sống, hay vì sợ thay đổi, có lẽ họ yêu thương nhiều hơn? Đôi khi mình cảm thấy vậy ~ phải thương đủ mới có thể tiếp tục ở với người làm mình buồn lâu đến vậy?

Có lúc mình cứ tưởng mình biết hơn, có thể, nhưng chưa chắc đã hiểu hơn vì “gừng càng già càng cay” mà. Thế nên, khi cảm thấy nhỏ bé trước cuộc đời, thì mình với mẹ có thể nói chuyện hợp nhất, bởi khi đó mẹ được là mẹ ~ che chắn cho mình ~ là con. Có lẽ như Cheng nói sau khi nó có con, phải đến khi đó mới hiểu hết được lòng mẹ. Viết đến đây thì đến lượt mình khóc, có lẽ đứa con không nhớ mẹ như cách người mẹ nhớ con, nhưng ở những thời điểm khác nhau trong cuộc đời, mẹ sẽ lại là “lá chắn, che chở suốt đời con” ~ đứa con lại nhỏ bé lại để mẹ yêu thương mình; rồi sẽ lại đi ra cuộc đời với vốn liếng là tình thương của mẹ ~ với lòng biết ơn mẹ sâu sâu trong lòng…

Văn hoá Việt Nam không có ngày của mẹ hay cha, bởi vì đạo hiếu còn yêu cầu nhiều hơn và thường xuyên hơn. Cuộc sống càng hiện đại hơn, cha mẹ càng phải làm quen với việc con cái ở xa hơn và con cái đang học cân bằng giữa “hiếu” và cuộc sống, hạnh phúc cá nhân. “Kiên nhẫn là dấu ấn của tình thương” ~ mình hãy cùng nhau kiên nhẫn để có thể yêu thương nhau tốt hơn, ba mẹ nhé

tái bút: hồi bé mình cứ nghĩ và hát “ba mẹ là lá chanh”

2021: hôm qua mẹ gọi lúc mình đang hơi emo tí ~ mẹ bảo khóc à, mình bảo không, mở cửa sổ bị lạnh

mẹ cứ muốn mình về ăn, xong mình ăn siêu chậm và lâu ~ mẹ lại bảo thôi đi đi

nói chung biết ơn mẹ vì dù không có anh chị em ruột nhưng mẹ như bạn, một cách sâu xa mà nói thì đầu óc và tâm hồn đồng điệu ~ chỉ có sau năm năm ở Anh thì mình “xã hội hoá” (sống chậm, mơ mộng…) hơn còn mẹ theo guồng của Việt Nam thì “tư bản” (làm nhiều, lo lắng…) hơn nhưng nói chung thì cả hai vẫn cùng là mọt sách, hay thích kể chuyện rất nồng nhiệt và thật thà mà hoá ra lại thành mua vui cho thiên hạ

(nhớ về) hà nội

chiều 25 tháng 2, 2025

có lẽ đây là lần lâu nhất mình chưa về lại Hà Nội từ khi về lại Việt Nam hơn 9 năm vừa rồi, khoảng gần hai năm. trong nhật ký từ mùa hè rạo rễ và quằn quại năm vừa rồi khi làm việc lại với những thứ trong và ngoài mình giữa cái nắng đổ lửa, mình đã nghe playlist những bài về Hà Nội từ hồi xưa và nghe lại nhiều lần bài “nhớ về Hà Nội”

dù có đi bốn phương trời

lòng vẫn nhớ về Hà Nội

Hà Nội của ta, thủ đô yêu dấu

một thời đạn bom, một thời hòa bình

hình như Bamboo Airline đã bật bài này khi máy bay đáp xuống Hà Nội hai năm trước khiến mình đã thật bồi hồi. bây giờ mình cũng đang bật độc tấu piano Hà Nội và mùa thu. “lòng” là tình cảm, cảm xúc và cũng là lòng dạ, cái bụng. mỗi lần nhớ Hà Nội chắc mình nhớ đồ ăn trước, có thực mới vực được đạo mà. bún ốc, bún mọc, bún thang, bún đậu mắm tôm, miến lươn, ốc luộc, cháo trai, bánh đa cua, nộm bò khô là những món hay ăn. nhớ cả những món sau này ít ăn hơn như là bánh cuốn, bún miến ngan vịt măng, mì vằn thắn, bún dọc mùng, và cả những món bình thường cũng thỉnh thoảng mới ăn như bánh đúc nóng, chả cá Lã Vọng, nem tai, bánh mì và phở Hà Nội thanh hơn, chè Hà Nội ngọt vừa hơn, và cả những món ăn gia đình hàng ngày

anh đi anh nhớ quê nhà

nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương

cách nhau nửa đất nước đủ để quả cà cũng khác, trắng vỏ mỏng chứ không xanh và dày cùi hơn như cà pháo ngoài kia, củ kiệu ở đây nhỏ muối vị hơi có chút ngọt ngọt chứ không to và cay cay như ở Bắc. mình cũng hay thích thêm vị chua vào các món bún phở miến, có lẽ người Bắc có lúc chua ngoa hơn là vì thế chăng…

nhớ mấy quán cafe sách, chiếu phim, vài gương mặt, hội nhóm văn hóa, nghệ thuật, xã hội thân quen…mình nhận ra có lẽ cần gia đình để có thể ở một thành phố nhỏ nơi ít hàng quán địa phương và thường đóng cửa sớm, không tính khu phố cổ du lịch đông đúc mình ít đi hơn…thiên nhiên vào mùa mưa gió lạnh, hay khi nắng thiêu đốt, cũng ít có chỗ để nương náu hơn, biển cũng động hơn. gia đình là gì, là “nhà”, là nơi mình luôn có thể “về” và thấy bình an…có mấy gia đình thật sự là “nhà” như vậy…và có rồi thì giữ được bao lâu…mình cũng vẫn còn đang phải tu tập tiếp, và có phải cũng cần xây dựng từ gốc, cần thời gian, với bạn đồng hành đủ hợp không…nên ẩm thực, hàng quán, cây, hồ, cái kiểu nói chuyện tâm sự của Hà Nội là cái “nhà” mà mình nhớ…

nhớ phố Quang Trung đường Nguyễn Du
những đêm hoa sữa thơm nồng
và nhớ nhớ bao khuôn mặt mến thân
đã quen bước chân giọng nói

hồi ở London năm năm không về Việt Nam, có lúc tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, mình thấy “nhớ nhà” là nhớ Hà Nội, những lúc mơ màng đó là khi cảm xúc còn đang mềm và tâm trí đã chạm vào ký ức…những năm gần đây thì nhớ bà ngoại nữa…đó là những nỗi nhớ về những gì thân và thương, ngon và lành, và đẹp…và mình thấy biết ơn, vì mình còn có những con người, nơi chốn, món ăn đó như gốc rễ để quay lại, quay về dù chỉ là trong ký ức và cảm xúc, để bồi đắp thân tâm mình cho vững vàng hơn những khi gió bão khiến cành lá nghiêng ngả…

và cũng đã ở đây đủ lâu để đi xa thì thèm sự tĩnh lặng, thoáng đãng, đi xa về thì nghe tiếng dế kêu được rõ hơn. và cả tiếng cái tủ lạnh cũ, tiếng gắt của hàng xóm và những người ở gần, và tiếng lòng ~ lúc vui, lúc buồn, lúc cô đơn, lúc bình an…mình cũng vẫn chưa quen hẳn với sự thô ráp, mặt kia của cái mộc mạc, chân thật của con người ở đây…mình có đòi hỏi nhiều quá không khi muốn sự chân thật một cách nhẹ nhàng…có lẽ khác biệt văn hóa cư xử vùng miền cũng như khác biệt về gia vị trong món ăn mỗi miền vậy, sau hai hay ba chục năm sinh ra và lớn lên ở một nơi, làm sao người ta có thể thích ăn hay có thể (hợp cách) cư xử khác đi được ~ nhưng mà mình có thấy người những miền khác thích đồ ăn Hà Nội, dù có thể nhạt hơn so với miền Trung, nhưng mà rồi họ vẫn chọn và có thể ăn món ăn quê nhà của họ hàng ngày hơn là một món ngon khác. có phải, cuối cùng, chúng ta đều tìm về gốc rễ theo cách này hay cách khác ~ trong ăn uống, tâm giao, công việc…

và mỗi lần ở Hà Nội về thì cũng mang theo những lớp bụi của đô thị chưa bền vững lót dày trong cổ họng mấy tuần mới trôi hết…cơm áo gạo tiền không nặng bằng áp lực trách nhiệm với gia đình, tương lai…trách nhiệm hay là nỗi lo sợ sinh lão bệnh tử của con người…mong mình và gia đình có thể tu tập nhiều hơn và đều hơn…hy vọng mình có thể giữ được bình an tự thân và đủ cân bằng để có thể đi trên một con đường đủ trung dung, trung đạo, để có thể sống, học và làm ở một nơi đủ thiên nhiên và con người, đủ tình nghĩa và tử tế, đủ tri thức và cởi mở…có lẽ những yếu tố này cũng ảnh hưởng đến nhau, dù ít hay nhiều phải không…

hơn 14 năm vừa rồi mình đã rời Hà Nội 3 lần…đời người cần bao nhiêu lần xa để biết nhớ, biết cần, biết thế nào là hợp, nhận ra rõ hơn gốc rễ của mình…có lẽ mình đã sinh ra lớn lên ở gần trái tim của Hà Nội và có nhiều gắn bó với phần hồn của Hà Nội, nên mình nhớ nhiều hơn và lâu hơn…

29. 4. 2023

sau trận mưa to sáng nay, Hà Nội dịu nhẹ hơn như người đàn bà đang bốc hỏa tiền mãn kinh được thác nước xả mát

và đến trưa thì người đàn bà ấy lại bốc hỏa…

5. 5. 2022

có lẽ người Hà Nội có đạo đức và có tâm nhất với ẩm thực thôi ~ họ cẩn thận, tâm huyết, nhẹ nhàng, yêu thích, sẻ chia, bớt bạo lực

~ bám vào đấy mà tồn tại thêm ở nơi chắc chỉ còn là quê nhà chứ không phải là nhà nữa 🍃

mùa hè chiều thẳng đứng (2000)

5. 5. 2017

hạnh phúc giản đơn là sau gần 7 năm
đi ăn sáng bún mọc ở Nguyễn Chế Nghĩa, kiểu gì lần nào cũng gặp bạn nào từ cấp 2 hoặc cấp 3


ngồi Chuồn Chuồn Phố Cafe – thích cái bồn rửa tay bằng gỗ, tiếc quán không còn cái menu giấy gió và bệ ngồi cao cao như hồi xưa, nhưng để ngồi làm việc thì ngồi bàn ghế tiện hơn thật


ăn trưa ở bánh mỳ Thiên Sứ đoạn Nam Cao cắt Hàng Bông, hóa ra bị muộn hàng buổi sáng đến 2h là hàng họ hàng của 2 đứa A3 ngon hơn, để lần sau

sáng khi rẽ qua thử Tổ Ong ở Tràng Thi, mấy người làm ở chỗ gửi xe khá là ‘đầu gấu’ ~ đôi khi mình cũng thấy không thiện cảm nhưng những lúc đủ bình tĩnh như sáng nay, để ý thấy mái tóc, vẻ mặt họ bạc và buồn những khổ đau, mệt mỏi đọng lại từ cuộc đời mà họ đã trải qua ~ khi mình nhẹ nhàng chào hỏi họ thì họ cũng dần dần nhẹ nhàng lại…

chiều thì ngồi ở Tranquil Nguyễn Quang Bích, đông nên sang số 8 mở thêm bên đường ~ nhà vệ sinh sạch, nhạc du dương, hy vọng sẽ có nhiều đồ uống hoa quả hơn

khi yêu thương

yêu bà, mẹ và dì

🎶 khi yêu thương lòng như đứa trẻ

cho đi hoài không tính toan chi

tháng 3, 2020 ~ bà sắp 90 rồi bà ơi bà cháu yêu bà lắm

6. 3. 2020

giờ không gọi điện, về bà và nghe bà an ủi mỗi khi buồn được nhưng vẫn hỏi và nghe bà từ tâm bằng tinh thần ~ bà sẽ hay nói là ông trời định thế rồi ~ đúng là cần thiên thời, địa lợi, nhân hòa bà nhỉ (nhớ bà thì cay mũi và mít ướt được một chút, thấy nhẹ hơn…)

6. 3. 2022

đàn

hồi mới về làm ở Hà Nội, buổi trưa các chị lớn hơn hay nói chuyện đàn ông bồ bịch ~ nên dần dần mình ra ngồi ăn với các em thực tập (còn tưởng mình là tình nguyện viên) cho trong trẻo ~ không biết đàn ông ngồi với nhau thì có nói chuyện đàn bà bồ bịch không

17. 2. 2022

ở gi-ữ-a các thế giới

những lúc bình thường thì mình có thể giữ khoảng cách an toàn và ẩn náu, yêu đời ở những cái tổ, chân trời phù hợp với bản thân ở nơi này nơi khác. nhưng giờ khi nhà có chuyện là lúc mình nhận ra rõ hơn và học cách chấp nhận mình ở giữa các thế giới khác nhau, đôi khi đến mức đối lập…

ở Việt Nam, mình học trường chuyên lớp chọn từ cấp 2, bạn bè không thể hiểu hay đồng cảm hết với vấn đề của gia đình mình từ một khu vực phức tạp hơn ở Hà Nội. bạn bè mình ở mấy nước phát triển Tây Âu nơi mình đã lớn lên những năm 20 tuổi lại càng hiểu được ít hơn. đồng thời, bản thân mình cũng không thể kết nối được thật sự với bố mẹ, họ hàng ~ mình đã lớn ra khỏi những vòng tròn đó với những lối suy nghĩ, hành xử khác…ở đây có cả khác biệt thế hệ và các nhóm người khác nhau mà có lẽ thời nào cũng phải trải qua…

mình vẫn đang vừa đi vừa học cách cân bằng để sống giữa những thế giới này. thế hệ sau mình có thể học từ những kinh nghiệm này đến một mức nào đó. và rồi chắc các em cũng sẽ phải học những bài học mới

vùng tương lai chợt xa xôi
tuổi xuân ơi
sao lạnh dòng máu trong người
nghe xót xa hằn lên tuổi trời
trẻ thơ ơi trẻ thơ ơi
tin buồn từ ngày mẹ cho
mang nặng kiếp người

~ gọi tên bốn mùa

và có lẽ mình cần phải học chấp nhận một thực tế là có những người chưa trải nghiệm một cuộc sống khác đủ để chấp nhận sự khác biệt…

cảm ơn chị Hảo đã chia sẻ về cuốn “đám trẻ nhiễu văn hóa” (đã đọc và sẽ viết thêm)

tình

lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
giấc mơ con đè nát cuộc đời con

hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp
một mái nhà yên rủ bóng xuống tâm hồn

trăm cơn mơ không chống nổi một đêm dày
ta lại mặc cho mưa tuôn và gió thổi
lòng ta thành con rối
cho cuộc đời giật dây

(chế lan viên)

nếu âm nhạc là ở giữa các nốt nhạc thì chắc tình yêu là ở giữa những lúc con người làm khổ nhau ~ như thể là chúng ta cần những lúc tồi tệ như vậy để có cái cớ tìm đến nhau, lắng nghe nhau và giúp nhau xoa dịu những nỗi khổ, niềm đau ấy



nhạc & múa: white houses ~ vanessa carlton


tranh buddha doodle: “ở bên kia của những điều đúng và sai, có một cánh đồng ~ mình hẹn gặp nhau ở đó nhé” ~ rumi

25. 1. 2021

thương

crush, yêu, thương mình đã học được một vài lần là “crush” hay khi mới thích một ai đó mà cảm giác như là “ngã vào tình yêu”, có thể là những cảm xúc rất mạnh, mới, khiến chúng ta hưng phấn nhưng chưa đủ là yêu hay thương ~ khi tình cảm vẫn còn chưa vững chãi, sợ hãi, những tổn thương cũ còn trồi lên theo quán tính khiến chúng ta muốn chạy đi

giai đoạn này có thể giúp mình hiểu thêm về mình, mình có thể thích cái cảm xúc thích hay được thích lúc đó chứ mình chưa đủ hiểu để thương người đó, để ở lại, để xây dựng cái gì đó bền vững và lâu dài hơn cùng nhau

đạo đức tình yêu ~ thầy Thích Nhất Hạnh